Nơi B3 Chia Sẻ!!!

::Chào mừng bạn đến 4rum lớp mình:::
Hãy cùng mình tạo một sân chơi lành mạnh nhé :">
Nơi B3 Chia Sẻ!!!

Nào cùng hòa nhịp nhé, cùng nhau xây dựng sân chơi cho lớp mình nào:)


    Tán gái truyện :))

    Share

    phu.95
    ::Lớp Trưởng::
    ::Lớp Trưởng::

    Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 409
    Join date : 16/09/2011
    Age : 21
    Đến từ : TPHCM

    Tài sản
    Huy Chương::
    Pet:
    Đồ Chơi:

    Tán gái truyện :))

    Bài gửi by phu.95 on Sat Nov 05, 2011 10:42 am

    Gái là một đề tài muôn thuở mà bất cứ thằng con trai nào cũng luôn
    có cả đống truyện để kể. Hôm nay tớ tâm sự chuyện tán gái của tớ, không
    phải khoe khoang thành tích, cũng không phải viết bí kíp tán gái, đơn
    thuần chỉ là rảnh rỗi ngồi nhớ lại những chuyện đã qua.
    Lần đầu
    tiên nắm tay con gái, thực ra là lần đầu nắm tay mà tớ còn ý thức được
    đến bây giờ là hồi học lớp 3, trong giờ thể dục các bạn ạ, chính xác là
    9h 15p sáng ngày 17-11-1997 (đúng ngày mất của bác Lê nin [1] nên tớ còn
    nhớ rất rõ). Chả hiểu đợt đấy có chương trình hát múa gì đấy (chắc là
    để chúc mừng) mà cả lớp phải nắm tay nhau nhảy nhảy nhót nhót. Hôm đấy
    tớ đứng cạnh một bé khá xinh và nắm tay em ấy. Ôi, một cảm giác rất
    yomost các bạn ợ,thực sự là very kool đến giờ tớ vẫn không tài nào quên
    được. Chắc em ấy cũng thế, sướng quá, phấn khích quá nên giật mạnh quá
    làm 2 đứa ngã vào nhau. Em ấy đè lên cả người tớ. Lần đầu tiên được gái
    ôm, cảm giác còn yomost hơn cả yomost lúc nãy làm tớ phải thốt lên: Nặng
    VKL [2] còn em ấy thì bảo là hôi VKL. Đúng là gái gú, điêu ngoa từ bé.
    Tớ tháng nào chả tắm mà nó dám chê tớ hôi.
    Hậu quả sau vụ đấy là
    em ấy xin chuyển đến chỗ mình ngồi, chắc là kết mình ấy mà. Mà ngẫm lại
    cũng thấy đúng, các cụ dạy là yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho
    bùi. Hôm nào nó cũng kiếm cớ đánh đấm mình, chả là yêu là gì? Cơ mà tớ
    hồi đấy còn bé dại, còn ngây thơ trong trắng lắm, hem thích yêu và cũng
    hem thích bị đánh tẹo nào cả. Con giun xéo lắm cũng quằn, huống hồ gì là
    con người. Tớ uất quá mới nghĩ kế trả thù…
    một hôm lớp đang làm
    bài kiểm tra, cả lớp im phăng phắc (bé ngoan lắm, chưa biết dùng tài
    liệu) thì tớ làm ỦM một phát to tướng. Đúng là hạt mít, uy tín không
    phải bàn cãi. Mọi ánh mắt đều dồn hết về phía phát ra nơi đánh bom cảm
    tử. Không hề nao núng, tớ bèn đưa một tay lên mũi, mặt khẽ nhăn lại tỏ
    vẻ rất khó chịu và tay kia không quên cầm bài kiểm tra quạt liên tục về
    phía em kia, miệng không ngừng kêu la: Thối quá! Thối quá!
    Em ấy quay lại nhìn tớ, không nói được câu nào, chỉ biết gục mặt xuống bàn khóc, một tuần sau đấy không thấy đi học nữa.
    Lên đến lớp 5, vào một ngày thứ 2 đầu tuần đẹp trời nào đó, sau buổi
    chào cờ sáng tớ đang ngồi chém gió vs bọn bạn thì thấy một em mặc áo
    trắng, váy xanh tung tăng chạy nhảy trong nắng vàng chói chang. Bỗng
    nhiên trong người em ất rơi ra một thứ gì đấy nhưng mà em ấy không hề
    hay biết. Tớ liền chạy lại nhặt xem là cái gì. Oh, một vật rất lạ, màu
    trắng trắng, hồng hồng mà từ bé đến lớn tớ chưa bao giờ trông thấy. Với
    bản chất lương thiện cộng với việc được giáo dục tốt từ bé, tớ không
    giấu lại làm của riêng như một số bạn khác, cũng không mang nộp lên ban
    giám hiệu để lấy thành tích mà mang trả lại cho người đã mất. Nhận được
    vật mình làm rơi, em ấy hình như rất cảm động, mặt cứ đỏ ửng hết cả lên.
    Chắc có lẽ là đã yêu mình cũng nên vì từ sau đấy trở đi gặp mình mặt
    lúc nào cũng đỏ, con gái khi yêu thường hay ngại ngùng và e thẹn mà lại.
    Nhưng dù sao tớ cũng kệ, quan tâm làm gì vì tớ đâu có yêu em ấy.
    Đấy là những kỷ niệm hồi cấp 1, lên cấp 2 thì lại khác, tớ đã biết đến
    cái cảm giác cần có một người con gái. Lớn rồi mà! Đó là cái lần tớ đá
    bóng mà quả bóng bay vào nhà vs nữ. Không có đứa con gái nào thì làm sao
    mà lấy được bóng.
    Rồi một hôm, tớ nhận được bức thư ở trong
    ngăn bàn. Thư thì dài nội dung đại ý là em ấy ở lớp dưới, học cùng phòng
    vào buổi chiều, biết tớ học giỏi, đẹp trai nên rất ngưỡng mộ, muốn làm
    quen. Ôi nhận được thư em sung sướng VKL, một cảm giác rất là lạ, vừa
    thấy kỳ quái, vừa phấn khích, lại vừa tò mò. Vì vậy tớ quyết định viết
    thư trả lời em chứ thực ra nếu đấy là một em nào trong lớp mà tớ đã biết
    thì tớ sẽ vứt ngay thư vào sọt rác. Thế rồi thư qua thư lại suốt một
    thời gian dài, tớ viết thư, rồi làm thơ, thi thoảng để lại gói ô mai hay
    gói bim bim tặng em ấy. Em ấy cũng có vẻ thích lắm, viết thư lại khen
    tớ chữ đẹp, thơ hay, động viên tớ cố học cho tốt còn thi đâu chuyên Lam
    Sơn. Phải nói là mấy bức thư trong ngăn bàn của em làm động lực cho tớ
    học, tớ phấn đấu. Từ một thằng học hành bê bết không ra gì đột nhiên
    thành top của lớp vì không muốn phụ lòng tin yêu của một em gái bé bỏng
    nào đó mà mình vẫn còn chưa biết mặt. Rồi điều gì phải đến sẽ đến, tớ
    quyết tâm gặp được người con gái khiến mình thay đổi. Đúng sáng hôm ấy,
    tớ đến lớp, mở thư em ra xem như mọi ngày. Vẫn nét chữ ấy, vẫn ngăn bàn
    ấy. Trong thư vỏn vẹn dăm ba chữ: anh ơi, em để lộn ngăn bàn. Buồn.
    Chán. Về nhà tớ đêm không ăn, ngày không ngủ. Lần đầu tiên tớ biết thất
    tình các bạn ạ.
    Lên cấp 3, tớ lại kết một em gái lớp bên cạnh,
    rất xinh với cặp kính cận và chiếc răng khểnh. Với kinh nghiệm viết
    thư/thơ cho gái từ cấp 2, tớ quyết định dùng sở trường của mình để tán
    em ấy. Và cứ thế là mỗi ngày đi học là em ấy có một lá thư, trong đó là
    một bài thơ. Thế quái nào mà em ấy kết mình thật. Cũng phải thôi, tớ đào
    hoa mà. Chắc chỉ biết trách mình thế thôi. Trung thu [3], em ấy tặng tớ
    con heo. Cầm con heo tớ lại nhớ chuyện con heo (chuyện con heo chứ
    không phải phim con heo [4], cấm nghĩ bậy). Thế tớ mới kể cho em ấy
    nghe: trong khu rừng thì có con heo là ngu nhất. Mọi người mới không tin
    nên kiểm tra lại, hỏi nó 1+1=? Con heo mới bảo là = 2. Rồi tớ quay sang
    hỏi em ấy 1+1=? Em ấy mới cười ranh mãnh bảo là em không trả lời là 2
    đâu. Thế thì anh bảo em là thông minh như con heo à. Mặt rất là dương
    dương tự đắc. Tớ bèn nghĩ là nếu em ấy không trả lời là 2 chẳng hóa là
    ngu hơn con heo. Thế là chia tay. Ai lại yêu người ngu hơn heo.

    Lên đại học, lại tán gái. Tất nhiên là thời đại phát triển, học đại học
    mà viết thư thì nó cười cho chứ. Tớ nhắn tin tán gái. Sáng nhắn chúc em
    một ngày tốt lành, trưa nhắn chúc em ăn ngon. Tối nhắn chúc em ngủ ngon.
    Em không nhắn tin lại. Buồn.
    Thằng bạn quân sư quạt mo bảo: gái
    xinh phải kiêu thế mày ạ. Phải kiên trì lên, như tao đây này. Tớ nghe
    cũng thấy có lý, lại tiếp tục. Cứ thế trong vòng một tháng trời, cuối
    cùng thì sự kiên trì và lòng quyết tâm của tớ cũng đạt được kết quả. Em
    đổi số. Nghe đâu bị thằng nào đó khủng bố tin nhắn điện thoại. Tớ tặc
    lưỡi, đời cũng lắm thằng rỗi hơi, thừa thời gian và chẳng biết xót tiền
    điện thoại.
    Ngẫm lại tự dưng thấy mình ngu, đường đường đào hoa
    như tớ, kinh nghiệm tình trường phong phú từ bé lại đi tin một thằng bạn
    chưa mảnh tình vắt vai mà
    Hai mươi mùa hoa mai chưa cùng ai lọ mọ
    Hai mươi mùa khoai sọ chưa này nọ cùng ai.
    Nghe nó tư vấn thế thì tán gái thế qué nào được. Phải tìm cao nhân chỉ
    lối. Thế là tớ quyết định lên Thiếu Lâm Tự hỏi Thánh Ala-đanh. Trải qua
    9x9=81 kiếp nạn thì anh Tam Tạng cũng lấy được lời giải cho tớ. Mừng quá
    tớ mở ra xem thấy ở trỏng chỉ vỏn vẹn 4 chữ: gu gồ đốt com. Phàm là
    người bình thường thì không thể hiểu nối câu trả lời ấy. Tớ thì khác, tớ
    là thiên tài [5] cơ mà. Không hề chậm trễ, tớ bật computer lên, mở
    firefox đánh vào dòng chữ google.com. một ngày sau tớ đã tinh thông mấy
    bộ bí kíp tán gái như tán gái đại cương; một số vấn đề năng cao và phát
    triển tán gái; Tán gái- ứng dụng và thực tiễn...
    Tự tin cầm cưa
    đi cưa gái. Sách bảo: chém gió tán gái thì nên chọn các chủ đề như ăn
    uống , gia đình và sở thích để chém gió cho dễ.
    Tớ bèn hỏi gái:
    - Em có thích ăn rau dền không?
    - Không ạ!
    - Thế em có anh trai không?
    - Cũng không ạ?
    - Thế nếu em có anh trai thì liệu anh ấy có thích ăn rau dền không?
    Thấy em chả nói năng gì nữa. Tớ cũng thấy hết chủ đề để nói rồi nên đi
    về. Chắc là Đường Tăng là con trai nên lấy phải kinh lởm. Hóa ra là tán
    gái rất là khó khăn. Chi bằng cứ để con gái tự tán tớ có phải hơn không?
    Thế cho nó nhàn. Muốn được gái tán, gái theo đơn giản chỉ cần một trong
    các điều kiện của câu ca dao:
    Không giàu thì phải đẹp trai
    Nếu không quan chức thì dài hai mươi.
    Ngẫm đi ngẫm lại thì vì sự nghiệp tán gái vĩ đại, tớ quyết định từ bỏ của tớ đi 10 phân để đủ tiêu chuẩn của các cụ.
    ***************************************
    Chú thích:
    [1] Lê nin: Con trai ruột của Lê Lợi, bố của Lê Kiều Như, người đã có
    công đánh đuổi giặc Đông Ngô ra khỏi đất nước Lào anh em.
    [2] VKL: từ viết tắt, hay dùng bởi các bạn trẻ có nghĩa là Vô kỷ luật, 1 số trường hợp có thể hiểu là Vô cùng lớn
    [3] Trung thu: Ngày lễ ăn chay của người Do Thái, vào ngày này thì người lớn hay chơi trò trẻ con và ngược lại
    [4] Phim con heo: hay còn gọi là phim heo, là phim hoạt hình hoặc do
    người đóng mà cả người lớn và trẻ con đều rất thích xem, nói về 1 hoặc
    vài chú siêu nhân [4a] heo.
    [4a] Siêu nhân: là những người mặc quần xịp bên ngoài quần dài
    [5] Thiên tài: là những người học 10 hiểu 1, học 1 thì xem như không
    biết gì. Thường thì lên 6-7 tuổi thì biết đọc, biết viết, lên 9 thì tinh
    thông bảng cửu chương.


    <<-------------[I]--[L]--[O]-[V]--[E]--[B]--[3]------------->>
    Muốn thành côg phải qua nhiều thất bại
    £
    Sống ở đời có dại mới có khôn

      Hôm nay: Mon Dec 05, 2016 9:25 am